Tập Thơ Chọn Lọc - Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng)

Thảo luận trong 'Văn học - Thơ ca' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 2/7/21.

  1. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    Tham gia ngày:
    11/8/17
    Bài viết:
    2,172
    Đã được cảm ơn:
    10
    Giới tính:
    Nam
    [​IMG]

    Hồn-Thơ-Rượu

    Trên thềm cỏ mát ánh lung linh
    Đôi bạn hồn yêu quyện bóng tình
    Bút mực, thơ văn, chung rượu ấm
    Sưởi lòng thê phụ thuở ngàn sinh...

    Không gian thoảng nhẹ gió vi vu
    Dìu dặt ngân nga phả mịt mù
    Cành lá đong đưa hình xúc cảm
    Duyên tiền kiếp hẹn của thiên thu


    Đâu đây vọng lại tiếng côn trùng
    The thé, rung rung trỗi dập dồn
    Lởn vởn, chập chờn khung tĩnh mịch
    Bản hoà tấu khúc nhạc tình hồn

    Trên cao lơ lửng vầng trăng lỡ
    Ánh toả dịu dàng chỉ nửa khung
    Vậy thế mà sao trời vẫn đẹp
    Để thương, để nhớ điệp trùng trùng

    Em ơi! Ngọc thắm của tình anh
    Bút mực, tâm tư đã sẵn dành
    Thê phụ hồn ta cùng xướng hoạ
    Đắp bồi nhạt khuyết cõi mênh mông...

    Chàng ơi! Em đã trải khăn thơ
    Thắm thiết tình ta tự bấy giờ
    Chàng hãy xướng đi rồi thiếp hoạ
    Cho ngần nhịp đập giải sầu lơ...

    Yêu dấu của ta, nàng giỏi quá
    Lời hay, ý đẹp ngát hương hoa
    Rồng bay phượng múa, vờn qua lẹ
    Một áng thơ tình vạn kỷ ca

    Rượu đào nâng chén ta mời nàng
    Hãy cạn men say dưới ánh vàng
    Rút hết niềm yêu ra tận hưởng
    Cho dòng ấm áp dậy lâng lâng...

    Tiếng gà vọng lại tự xa xa
    Tạm biệt chia tay, anh trở về
    Mỗi độ canh khuya hồn gặp gỡ
    Cùng nhau nối lại một câu thề...


    23/8/2016
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)
     
  2. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    Tham gia ngày:
    11/8/17
    Bài viết:
    2,172
    Đã được cảm ơn:
    10
    Giới tính:
    Nam
    [​IMG]

    Đau Và Nhớ

    Tôi ở nhà cao, sát mặt đường
    Nhưng nào ai biết lắm màn sương
    Đêm đêm giăng phủ bầu cô tịch
    Một cõi không gian chỉ lạnh buồn!

    Có những chiều tà lặng ngắm anh
    Ngồi xe gắn máy rịch cà tang
    Ung dung, thanh thản rồ ga nhẹ
    Sát cạnh sau lưng một ảnh vàng

    Tôi thấy lòng tôi nỗi nhói đau
    Nhớ ngày xưa ấy phụ tình nhau
    Chê anh học ít thêm nghèo nữa
    Đành phải lần tay khép cổng vào

    Từ đó anh đi đường của anh
    Tôi vòng ngõ khác kiếm đường tôi
    Công viên, bãi cát, nơi hò hẹn
    Tất cả gom chung trả lại trời...

    Cứ ngỡ cao sang với bạc tiền
    Là thuyền chở đến bến mơ duyên
    Nào hay chỉ đẹp màu tranh vẽ
    Treo giữa tường đen, cửa khoá xiềng

    Xa rồi thuở mộng thắm tình ai
    Dưới dãy thênh thang duỗi bóng dài
    Bát ngát đồng xanh hương lúa mạ
    Hồn yêu dào dạt ngất ngây say

    Chẳng còn thấy nữa nét suy tư
    Sợ ráng hoàng hôn ánh vật vờ
    Lặng lẽ âm thầm anh cố gắng
    Mong tìm cho được những vần thơ

    Để tặng cho em ấm cõi lòng
    Vui cùng đò vắng đợi qua sông...
    Giờ đây nặng trĩu bầu tâm sự
    Kẻ phụ hàn vi có tấm chồng.


    4/12/2016

    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)
     

Chia sẻ trang này